THỰC TRẠNG TỰ KIỂM SOÁT VÀ MỘT SỐ YẾU TỐ LIÊN QUAN Ở NGƯỜI BỆNH ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TÍP 2 ĐIỀU TRỊ NGOẠI TRÚ TẠI BỆNH VIỆN ĐA KHOA XANH PÔN

NGUYỄN THỊ THUÝ HẰNG, HỒ THỊ HẠNH, NGUYỄN THỊ THU VỊNH

TÓM TẮT

Đặt vấn đề: đánh giá mức độ tuân thủ, phát hiện những hạn chế trong hành vi tự chăm sóc, từ đó đề xuất giải pháp hỗ trợ phù hợp góp phần cải thiện khả năng kiểm soát đường huyết, giảm biến chứng, nâng cao chất lượng cuộc sống và giảm gánh nặng cho hệ thống y tế. Đối tượng và phương phát: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 233 người bệnh ĐTĐ típ 2 điều trị ngoại trú tại Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn. Khả năng tự kiểm soát đường huyết được đánh giá bằng thang điểm DSMQ-R. Kết quả: Tuổi trung bình 67,2 ± 9,7; nữ chiếm 54,1%, nam 55,9%. Nhóm tuổi 60–79 chiếm đa số (76,4%). Thời gian mắc bệnh > 5 năm chiếm 71,3%, chủ yếu điều trị bằng thuốc viên (75,5%). Tỷ lệ kiểm soát đường huyết chưa đạt mục tiêu còn cao HbA1C ≥ 7% (74,1%), HbA1C < 7% (25,9%). Tỷ lệ bệnh đồng mắc cao (66,5% phối hợp tăng huyết áp và rối loạn lipid máu). Điểm DSMQ-R trung bình là 4,98 ± 1,00; trong đó tuân thủ điều trị và sử dụng dịch vụ y tế được thực hiện tốt hơn so với chế độ ăn, theo dõi đường huyết và hoạt động thể lực. Điểm kiểm soát đường huyết và chế độ ăn có mối liên quan nghịch với HbA1c; điểm tuân thủ điều trị và kiểm soát đường huyết liên quan nghịch với glucose đói; hoạt động thể lực liên quan nghịch với BMI và thuận với mức lọc cầu thận. Hồi quy đa biến xác định giới tính nam, HbA1c cao và MLCT thấp là những yếu tố độc lập liên quan đến tự chăm sóc kém. Kết luận: Tự chăm sóc đóng vai trò quan trọng trong kiểm soát đái tháo đường típ 2. Mặc dù tỷ lệ tuân thủ chung khá cao, song vẫn còn nhóm người bệnh có mức tự chăm sóc hạn chế. Việc tăng cường giáo dục sức khỏe và hỗ trợ hành vi tự quản lý sẽ góp phần cải thiện kết quả điều trị và hạn chế biến chứng lâu dài.

Từ khóa: đái tháo đường típ 2, tự chăm sóc, DSMQ-R, HbA1c

 

CURRENT STATUS OF SELF-MANAGEMENT AND RELATED FACTORS AMONG OUTPATIENTS WITH TYPE 2 DIABETES AT SAINT PAUL GENERAL HOSPITAL

ABSTRACT

Background: This study aimed to assess the level of self-care compliance, identify limitations in self-care behaviors, and propose appropriate support measures to improve glycemic control, reduce complications, enhance quality of life, and lessen the burden on the healthcare system. Methods:A cross-sectional descriptive study was conducted among 233 outpatients with type 2 diabetes at Saint Paul General Hospital. Self-management ability was evaluated using the DSMQ-R scale. Results: The mean age was 67.2 ± 9.7 years; 54.1% were female and 55.9% male. The majority (76.4%) were aged 60–79 years. The duration of diabetes exceeded 5 years in 71.3% of participants, with most receiving oral medication (75.5%). The proportion of patients not achieving glycemic control targets remained high (HbA1c ≥ 7%: 74.1%; HbA1c < 7%: 25.9%). Comorbidities were common (66.5% had both hypertension and dyslipidemia). The mean DSMQ-R score was 4.98 ± 1.00; adherence to treatment and healthcare utilization were better performed than diet management, glucose monitoring, and physical activity. Dietary control and blood glucose management scores were inversely correlated with HbA1c; treatment adherence and glucose control were inversely correlated with fasting glucose; physical activity was inversely correlated with BMI and positively correlated with eGFR. Multivariate regression identified male gender, higher HbA1c, and lower eGFR as independent predictors of poor self-care. Conclusion: Self-care plays a crucial role in the management of type 2 diabetes. Although overall adherence was relatively high, a subset of patients demonstrated limited self-care ability. Strengthening health education and behavioral self-management support can improve treatment outcomes and reduce long-term complications.

Keywords: type 2 diabetes, self-care, DSMQ-R, HbA1c

Bài viết khác

0983609369

© TẠP CHÍ SỨC KHỎE NỘI TIẾT. All rights reserved.